Âm Quan Minh Thê

Chương 173

1 Vượt xem 15/02/2026

Chương173

đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mặt của môn chủ âm quan môn,cũng là lẫn đầu tiên nghe thấy một tia run rẩy trong âm thanh của ông ta

Nhìn thấy phản ứng này của ông ta,tron g lòng tôi cảm thấy rất khó

hiểu: môn chủ âm quan môn sao lại biết chuyện của minh quỷ,lẽ nào ông

ta cũng có nguồn gốc như nhất niệm đại sư

Nhưng mà, tôi rất nhanh liền lắc đầu,cắt đứt dòng suy nghĩ này,nhất

niệm đại sư là cao tăng đắc đạo,sao lại có liên can đến ác ma này của âm quan môn chứ

Gần như không cần nói,đám người hàn thuận đã mang theo lưu miêu chạy

trốn,tôi cũng không có bất kì sự do dự nào,lập tức cầm chày giáng

ma,dưới sự giúp đỡ của minh quỷ,kêu gọi tất cả linh hồn trong quỷ mộ

đến,định tấn công môn chủ âm quan môn

Nhưng rất nhanh,tôi đã nhận thấy được điều gì đó không đúng,rõ ràng

tôi đã khống chế ý chí của mình lên những linh hồn,nhưng mà,những linh

hồn này lại lơ lửng trên không,không dám ra tay với môn chủ âm quan

môn,ngược lại ai nấy co ro lùi lại

Tôi cười khổ,dù gì người bây giờ tôi đang chống lại là môn chủ của âm quan môn,những linh hồn này sợ hãi ông ta,đã vượt xa khỏi sự khống chế

của tôi

“ chiêu hồn thuật,chiếm hồn thuật,phật pháp?”

Lúc này,môn chủ âm quan môn lần nữa khôi phục lại sự bình tĩnh,đội mũ lại lê đầu,khuôn mặt kia lại tiếp tục tỏa ra hắc khí

Sau đó,ông ta vẫy nhẹ tay,những linh hồn tôi gọi đến kêu lên thê thảm,từng người tan vỡ,hóa thành âm khí bay đầy trời

Nhìn thấy chuyện này,trong lòng tôi hoảng sợ,thân là minh quỷ,lúc này cao 3m,cao hơn môn chủ âm quan môn 3 cái đầu,nhưng tôi cúi đầu nhìn ông a,cảm giác bản thân lại như một con kiến nhỏ bé

Lúc này,môn chủ âm quan môn dơ tay về phía tôi,rất nhiều hắc khí tỏa ra,bay về phía tôi

Nhưng không giống trước đây,lúc này trong hắc khí,lại chứa đựng một

nguồn sức mạnh xâm chiếm và trấn áp,cho dù đã biến thành minh quỷ,tôi

cũng hoàn toàn không thể thoát khỏi sự trấn áp của sức mạnh này,tôi bị

hắc khí đè ngã xuống đất,kêu gào thảm thiết

Nhưng mà, sức mạnh của nó rất lớn,làm cho tôi hoàn toàn không thể

động đậy,lửa đen lan tỏa trên người tôi,lập tức vụt tắt như ngọn nến

trước gió,sau đó bắt đầu nhanh chóng thu về trong cơ thể tôi,khung xương của tôi,lúc này cũng sản sinh ra da thịt,làm tôi dần dần khôi phục lại

dáng vẻ vốn có

Hắc khí của môn chủ âm quan môn,giống như phật pháp của tế đức tổ sư

vậy,trấn áp được minh quỷ,làm nó quay về trong sâu thẳm con người

tôi,không có động tĩnh gì nữa

Tôi không còn sự bảo vệ của minh quỷ,cơ thể yếu ớt này hoàn toàn

không thể ngăn cản bất kì sự tấn công nào của môn chủ âm quan môn

Lúc này,môn chủ âm quan môn thu hồi lại hắc khí,ông ta cúi đầu nhìn

tôi trên mặt đất,tôi hít thở gấp gáp,trong mắt tràn đầy sợ hãi

Tôi ngẩng đầu,nhìn ông ta,trong ánh mắt đầy sự u ám,tôi là đệ tử của

thẩm trường thu,đồng thời đã phế đi lưu khởi sơn,môn chủ âm quan môn cho dù thế nào cũng không bỏ qua cho tôi

Có lẽ vì biết được vận mệnh của mình,lúc ấy, trong lòng tôi lại không có chút sợ hãi nào,đứng dậy, nhìn thẳng ông ta,đợi cái chết đến

Nhưng mà,ông ta không hề có ý ra tay với tôi,quay người,trực tiếp nhảy lên đầu long vương

“ chỉ đáng tiếc,đạo hành của người quá yếu,không thể điều khiển được sự tồn tại đáng sợ trong cơ thể”

Âm quan môn môn chủ lắc đầu,long vương đứng dậy

Sau đó,dưới ý chí của âm quan môn chủ,long vương,từng bước đi xuống đầm nước

“ ông..ông không định giết tôi nữa à?”

nhìn thấy ông ta rời đi,trong lòng tôi hoảng hốt,không màng sống chết hỏi một câu

Ông ta quay đầu lại nhìn tôi một cái: “ nể mặt hắn, ta tha cho ngươi một mạng”

Nói xong,thì đã đi xuống hồ nước cùng long vương,biến mất trước tầm mắt tôi

Ông ta không hề chìm xuống nước, mà chỉ thông quan đó đi đến quỷ gian,để lại một câu làm tôi kinh ngạc

“ nể mặt hắn…”

Tôi đứng yên ở vị trí,lẩm bẩm câu ông ta vừa nói,nhất thời không thể định thần

Âm quan môn chủ nói đến “ hắn”,la nói minh quỷ trên người tôi,hay là nhất niệm đại sư của chùa thừa duyên

“ âm quan môn chủ,hắn cứ thế mà đi à,tha cho chúng ta à?”

Lúc ày,hàn thuận nhìn thấy tình hình bên này,thì quay lại kinh ngạc hỏi tôi

Tôi gật đầu: “ hắn tha cho tôi,dường như phải nể mặt ai đó,nhưng rốt cuộc hắn nói ai,trong lòng tôi cũng k rõ”

“ tôi vốn dĩ cho rằng lần này chết chắc rồi,nhưng không ngờ,không

ngờ lần này lại tận mắt nhìn thấy rồng trong truyền thuyết,còn nhìn thấy môn chủ âm quan môn,lại còn sống tiếp chứ,thật là không uổng công

chuyến này”

Tào lạc bên cạnh cũng luyên thuyên

Nhưng mà, sau chuyện này,tâm trạng trong lòng tôi đã bình tĩnh lại chuyển thành nặng nề

Đúng vậy,chúng tôi may mắn sống sót,nhưng có 5 người có được sự may

mắn này mà thôi,xung quanh chúng tôi,lúc này toàn là tàn dư thi thể

Lưu miêu quỷ trước thi thể cha và anh,đôi mắt ửng đỏ đau khổ gào thét,chúng tôi đỡ thi thể của quỷ nương dậy

Lúc tất cả được bình thường,những dân thôn thoát khỏi long vương,lúc

này cầm đuốc lên quay về bên cạnh Long Đàm,họ tìm di hài của người

thân,thôn đằng long bị bóng đêm bao trùm,tiếng khóc vang trời

Những tàn dư của người chết,dược người thân thu lại,sau đó dùng chiếu cỏ cẩn thận gói lại,thi thể của quỷ nương cũng như thế

Thôn đằng long không chôn cất hay hỏa tảng, mà dùng một loại mai tang người ngoài chúng tôi chưa từng nghe qua đó là Thụ tang ( thụ là cây)

Mở sớm,bi thương bao trùm cả thôn,dân thôn mang theo thi thể người

thân đi vào rừng sâu,dùng rìu đục những cái lỗ trên các thân cây,sau đó

bỏ thi thể người thân vào trong lỗ,đậy lại bằng bùn đất

Người dân ở đây cho rằng,người chết chôn vào trong cây,cơ thể sẽ hóa

thành một phần của cây,sinh sống trong rừng cây cùng thế hệ sau

Những thi thế lần lượt được nhét vào trong

Tất cả những chuyện vừa qua không thoát khỏi liên quan đến chúng

tôi,những ng dân này không thể báo thù cho người nhà, nên đổ hết oán hận lên người chúng tôi

Chúng tôi biết trong đôi mắt oán hận ấy ẩn chứa điều gì,tuy vết

thương trên người mỗi chúng tôi cũng không nhe,nhưng vẫn lựa chọn rời

đi,dù gì trong thôn đằng long,còn có không ít người học cổ thuật

Lưu miêu cũng lựa chọn rời đi cùng chúng tôi,bởi vì lần này long vương phát điên,ít nhiều cũng liên quan tới cô ấy

Cô ấy là linh đồng được long vương chọn,bởi vì được tôi cứu,vì vậy

trực tiếp dẫn đến sự phẫn nộ của long vương đổ lên đầu đằng long, lựa

chọn rời đi, là một lựa chọn sáng suốt

Lúc này,trong lòng tôi cũng vô cùng nặng nề,bởi vì g**t ch*t lưu khởi sơn,tôi đã gián tiếp giết hại quá nhiều người,trong số đó có rất nhiều

người vô tội,mọt cảm giác tội ác rất sâu sắc bao trùm lấy tôi,mang theo

cảm giác này,chúng tôi 5 người vết thương đầy mình dần dần rời khỏi khu

rừng tây nam này,đi đến thế giới văn minh

“ đỗ minh,con trai của lưu khởi sơn là lưu Diệu,trước đây tôi đã từng nghe nói,là sinh viên của một trường học viện y học ở thành phố Mặc

dương,tôi đưa cậu đi tìm” lưu miêu nói

Lưu miêu đưa tôi đi tìm lưu diệu,đương nhiên là vì muốn giải độc cho tôi,đây cũng là cách duy nhất giúp tôi có thể sống tiếp

Tôi gật đầu,đồng ý kiến nghị của lưu miêu, nhưng tôi biết là,lần này

trong quá trình đi tìm lưu diệu,lại gặp phải bao nhiêu gian nan trắc

trở,còn môn chủ âm quan môn rõ ràng có thể giết tôi,vì sao cuối cùng đột nhiên lại tha cho tôi,điều này làm cho tôi vô cùng khó hiểu

Thảo luận

0

Hãy đăng nhập để tham gia thảo luận!

ĐĂNG NHẬP
Chưa có thảo luận nào cho chương này.